Vườn hoa hồng của “người đàn bà điên”

  • Bụp…bụp…bụp…
    Tiếng cuốc đất giữa cánh đồng bao la đầy nắng và gió. Những nhát cuốc của đam mê của chị nhưng lại là những nhát đau nhói đối với những người thân yêu của chị…..!

Chị cũng giống như bao người phụ nữ khác khi kết hôn chị gác hết mọi mơ ước của tuổi thanh xuân lại để chăm lo cho gia đình để chồng tập trung làm kinh tế-“đàn ông xây nhà-đàn bà xây tổ ấm”. Đến nay khi kinh tế gia đình cũng đã ổn định, các con cũng đã khôn lớn chị muốn thực hiện ước mơ hồi trẻ của mình-trồng một vườn hoa hồng thật đẹp mang hương sắc đến cho đời.

Trớ trêu thay!
Ngày chị bắt đầu thực hiện giấc mơ cũng là ngày kết quả bệnh viện trả về chị đã bị ung thư giai đoạn cuối-nó như một tiếng sét giữa trời đang quang vậy! Mọi người đều bàng hoàng, con chị khóc và anh (chồng chị) cũng khóc nhưng chị thì không…chị biết thời gian của mình không còn nhiều nữa mà giấc mơ còn dang dở-trong đầu chị lúc này chỉ còn có hình ảnh của một rừng hoa và chị đang sống trong một ngôi nhà đầy hoa hồng mà thôi.

Chị bắt đầu làm, chị chọn về cho mình những cây hoa hồng đẹp nhất, đủ các loại màu sắc. Chị bắt đầu cuốc, bắt đầu trồng vun đắp cho những đứa con tinh thần của chị, chị cứ cần mẫn, cứ tỉ mẩn như một người làm vườn thực thụ vậy. Không quản nắng hay mưa và cũng không còn quan tâm đến ngày hay đêm nữa. Anh khuyên chị không làm nữa và nhất quyết không cho chị làm nữa, anh không muốn chị vất vả nhưng chị chẳng chịu, chị vẫn ngang bướng, vẫn quyết làm cho cái đam mê đang còn mãnh liệt trong chị..!

Những ngày chị xuống vườn anh không ra làm cùng chị những mong làm chị đổi ý nhưng chị vẫn cứ ở đó, vẫn cứ kiên cường, vẫn đào đào cuốc cuốc để mặc anh ở đó giận chị-cái giận xuất phát từ tình yêu và tình thương anh dành cho chị. Anh muốn quãng thời gian ít ỏi còn lại sẽ đưa chị đi đây đó để chị khuây khoả, anh không muốn chị vừa chiến đấu với bệnh tật vừa phải lao tâm với ruộng vườn, nhưng anh nào biết được trong chị lúc này chỉ có mỗi hoa hồng mà thôi!

Giữa cái nắng, cái mưa như tát thẳng vào mặt trong lòng chị ngổn ngang nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn-chị không trách anh, chị chỉ trách sao phận mình mỏng quá. Nhưng mọi sự đều là vô thường và chị hiểu rõ điều đó.
” Khi hiểu rõ được sự vô thường, sẽ không còn khoa trương.
Hôm nay qua lễ phong quan, mai có thể một thân thảm bại.
Khi hiểu thấu được sự vô thường, sẽ không còn bi thương.
Hôm nay mâu sầu ảm đạm, mai có thể rực rỡ khắp trời.
Được có gì vui, mất có gì buồn?
Được mất chẳng qua là một màn trống rỗng! “
Những nhát cuốc của chị vẫn cứ đều đều và chị không biết rằng anh đang ở phía xa dõi theo chị, đôi mắt cũng đã ướt nhoèn từ lúc nào không biết!

Khu vườn mơ ước của chị đã hoàn thành, hoa hồng bắt đầu khoe sắc rực rỡ để đáp lại công sức và sự cố gắng,kiên cường của chị…nhưng bệnh của chị diễn biến ngày càng xấu, sức khoẻ của chị ngày càng tệ đi. Chị không thể ra vườn được nữa mà chỗ của chị giờ đây là ở giường bệnh với những cơn đau buốt của những lần hoá trị, nhưng chị không bao giờ khóc, ánh mắt chưa bao giờ tuyệt vọng..bởi mỗi khi tỉnh dậy chị luôn được ngắm nhìn những bông hồng đẹp nhất từ khu vườn của mình do anh mang đến. Được anh và hương hoa hồng chăm sóc vỗ về..!
Nhưng rồi cũng đến ngày đau thương,ngày mà chị ra đi mãi mãi. Đó là một ngày mưa tầm tã, một ngày buồn vô tận đối với anh-anh như muốn ngất lịm đi bên đi ảnh của chị!

Nắng lại về, bướm ong lại bận rộn trên vườn hoa hồng của chị và nơi đó có anh đang chăm chút cho từng gốc hồng của chị như sự quan tâm và tình yêu anh dành cho chị vậy. Ngày nào cũng vậy anh luôn chọn những bông hồng đẹp nhất đem đến dành tặng cho chị!

p/s: hoa hồng của tôi ơi
ôi loài hoa kì diệu!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *